Vào ngày 22/3, Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc lần thứ 49 sẽ thảo luận về Tình trạng vi phạm nhân quyền trong thế kỷ 21, cụ thể là về nạn mổ cướp nội tạng người do chính quyền Trung Quốc hậu thuẫn.

Tại đây, những nhân vật quan trọng trong giới chính trị và chuyên gia đến từ Mỹ, châu Âu và Đài Loan sẽ thảo luận trực tuyến, để tìm kiếm giải pháp ngăn chặn tội ác chống lại loài người của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Góp mặt trong cuộc họp còn có ông Steve Chabot – dân biểu Hoa Kỳ; ông Peter van Dalen – thành viên của Tiểu ban Nhân quyền Nghị viện Châu Âu; bà Annick Ponthier – thành viên Ủy ban Đối ngoại và Quốc phòng của Quốc hội Bỉ v.v.

Trong hơn một thập kỷ, chính quyền Trung Quốc đã bị cáo buộc mổ cướp nội tạng từ các tù nhân lương tâm để phục vụ cho mục đích cấy ghép. Nguồn cung cấp tạng chính là những người theo học môn khí công Phật gia Pháp Luân Công, người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ và các tù nhân lương tâm khác.

Cộng đồng chuyên môn quốc tế bắt đầu chú ý đến hoạt động cấy ghép tạng ở Trung Quốc khi ngành công nghiệp ghép tạng tại nước này bùng nổ từ năm 2000 và chỉ không đầy 4 năm trở thành cường quốc thứ hai trong lĩnh vực cấy ghép cơ quan tạng.

Năm 2000 cũng trùng vào thời điểm chính quyền nước này đàn áp trên diện rộng những người theo học Pháp Luân Công, một môn khí công Phật gia với các bài tập đơn giản và dựa trên các nguyên lý đạo đức Chân – Thiện – Nhẫn.

Các ca cấy ghép gan tại Trung tâm Cấy ghép Nội tạng Phương Đông Thiên Tân, 1998–2004 tăng đột biến sau năm 2000 (ảnh: Wikipedia).

Năm 1998, Trung Quốc báo cáo gần 3.600 ca ghép thận. Đến năm 2005, con số đó đã tăng lên xấp xỉ 10.000. Số lượng cơ sở thực hiện ghép thận tăng từ 106 lên gấp ba (368) trong giai đoạn 2001 – 2005. Tương tự, theo tờ báo nhà nước China Daily, số lượng trung tâm ghép gan ở Trung Quốc đã tăng từ 22 lên hơn 500 trong giai đoạn 1999-2006.

Đến nay ĐCSTQ luôn mơ hồ về nguồn nội tạng, cách thức hoạt động của bộ phận thu hoạch và cấy ghép nội tạng ở nước này.

Trước sức ép của dư luận quốc tế, từ ngày 1/1/2015, ĐCSTQ tuyên bố rằng những người hiến tạng là nguồn tạng duy nhất [dùng cho cấy ghép tại quốc gia này]. Tuy nhiên, với giả thuyết mỗi năm Trung Quốc thực hiện từ 60.000 đến 90.000 ca cấy ghép và số người hiến tạng chính thức vào năm 2017 là hơn 5.000 người, thì có thể kết luận rằng, phải có một nguồn cung cấp nội tạng bí ẩn, bù đắp vào số nội tạng còn thiếu.

Ngoài ra, thời gian chờ đợi để ghép tạng ở Trung Quốc ngắn một cách bất thường (thậm chí chỉ trong 1 tuần bệnh nhân có thể tìm được nội tạng phù hợp), trong khi ở các quốc gia khác là hàng năm trời. Thêm vào đó là các báo cáo và lời khai của nhân chứng về bức màn đen sau ngành công nghiệp ghép tạng béo bở ở Trung Quốc.

Hồi tháng 6/2019, một Tòa án Nhân dân Độc lập tại Anh đã kết luận rằng “việc cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ tù nhân lương tâm đã được thực hiện trên quy mô lớn, trong một thời gian dài, dẫn tới số lượng nạn nhân rất lớn”, và “người tập Pháp Luân Công là một nhóm nạn nhân, và có thể là nguồn cung cấp tạng chính cho hoạt động này”.

Theo Epochtimes

(tổng hợp)

Xem Thêm: